Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo

Câu chuyện đề cao vai trò lao động sáng tạo, cải tạo thiên nhiên của người xưa.

Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo - 1

Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo - 2

Nội dung câu chuyện sự tích bà chúa bèo

Không biết cô ngồi ở bờ ruộng từ bao lâu rồi, đang lặng nhìn những cây lúa nghẹn đòng ở ruộng nhà. Cô thương cho lúa và lo cho gia đình mình. Năm nay mất mùa thì lại bữa cơm, bữa cháo.

Cô nhìn cả cánh đồng làng rộng thẳng cánh cò bay. Đất bạc màu, lúa ốm yếu, xanh một màu vàng vọt. Cô thương cho lúa và lo cho cả làng. Năm nay mất mùa thì lại có người chết đói.

Cô ôm mặt khóc. Bỗng Bụt hiện ra sáng lóa. Bụt hỏi:

– Tại sao con khóc?

Cô bé vừa mếu máo vừa nói:

– Con khóc vì thương cây lúa nghẹn đòng.

– Nhưng nước mắt của con có làm cho cây lúa trổ bông, sây hạt được đâu?

Nghe Bụt nói thế, cô bé khóc to hơn. Bụt lại hỏi:

– Con có muốn cứu lúa không?

– Dạ, có.

– Muốn cứu lúa, con phải đưa cho ta một vật gì mà con quý nhất.

Cô bé nhìn áo mình thì áo nâu vá, sờ vào túi thì túi nhẵn không, nhòm vào giỏ thì giỏ có mấy con cưa vừa mới bắt được. Nhưng sực nhớ đến đôi hoa tai bằng ngọc quý, cô vội gỡ ra, rồi hai tay dâng lên cho Bụt:

– Thưa Bụt, con chỉ có đôi bông tai hoa dâu này. Đây là của quý mà mẹ con trước khi chết đã trao lại. Mẹ con dặn rằng: Bông hoa tai ngọc hình hoa dâu là của quý của dòng họ ta,

Nói đến nây, cô bé ngừng lại. Bụt giục nói tiếp. Cô bé nhìn đôi hoa tai ngọc lóng lánh.

Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo - 3

Ảnh minh họa.

– Mẹ con còn bảo: Dòng họ có lời nguyền: Hễ ai được đeo hoa tai mà làm mất hoặc đem bán đi, thì người đó suốt đời sẽ bị dòng họ xa lánh, hắt hủi, suốt đời sẽ sống một cuộc sống lẻ loi, buồn tủi.

– Con đưa cho ta vật quý, con không sợ bị trừng phạt sao?

Nhìn ruộng lúa nhà mình, nhìn cánh đồng làng, cô bé mạnh dạn thưa:

– Để cứu lúa, con xin chịu trừng phạt.

Cô bé quỳ xuống, hai tay dâng đôi hoa tai lên cho Bụt. Bụt nâng cô bé dậy. Bụt chỉ vào một cánh ruộng nước rồi bảo:

– Con hãy ném đôi hoa tai bằng ngọc quý xuống ruộng kia!

Cô bé làm theo lời Bụt. Lạ chưa, bông hoa tai sáng rực lên một màu xanh, rồi tắt và chìm xuống nước, sau nổi lên một cây bèo giống hình hoa dâu, hệt như hoa tai của cô bé.

Bụt bảo:

– Con hãy nhân cây bèo lên hàng triệu triệu cây và bón cho lúa. Lúa sẽ xanh, hết nghẹn đòng, sây hạt nặng bông. Con hãy xuống ruộng, đụng vào cây bèo đi. Khi nào con làm cho cánh đồng làng này xanh tốt, dòng họ sẽ rút lời nguyền đi cho con.

Nói dứt lời, Bụt biến mất. Cô bé xuống ruộng, đụng vào cây bèo xanh mượt. Hễ đụng vào một cây, nó hóa thành hai, hễ đụng vào hai cây, nó hóa thành bốn, hễ đụng vào bốn cây, chúng hóa thành tám.

Thoạt đầu, cô lấy một ngón tay đụng vào bèo, dần dần lấy cả năm ngón tay, rồi cả bàn tay nhân bèo. Cô mải mê nhân bèo đến chiều tối, bèo đã xanh kín cả ruộng. Hôm sau, cô lại đem một ít bèo sang ruộng bên cạnh và nhân bèo cho xanh kín ruộng.

Những cây lúa ở ruộng nào có Bèo Hoa Dâu, như được bón phân thần, xanh tốt, mập khỏe hẳn lên. Dân làng thấy thê ai cũng mừng rỡ và cùng cô bé nhân bèo. Chẳng bao lâu, cả cánh đồng ruộng mênh mông đều được mặc một lượt áo lót Bèo Hoa Dâu xanh mượt.

Mùa năm ấy, lúa chín vàng trĩu hạt. Dân làng chung quanh thấy bón Bèo Hoa Dâu lúa tốt, cũng đến mua giống bèo. Bèo Hoa Dâu dần dần mọc lan rộng ra nhiều làng, nhiều huyện.

Một hôm, bố nhìn hai tai cô bé và hỏi:

– Đôi hoa tai ngọc của con đâu rồi?

Cô bé cúi đầu ngập ngừng rồi kể hết cho bố nghe câu chuyện ngồi khóc thương lúa và gặp Bụt.

Bố cảm động, ôm con vào lòng và nói:

– Bụt nói đúng. Dòng họ, dân làng nhờ con một phần mà ấm no. Dòng họ, dân làng sẽ thương yêu con mãi mãi. Lời nguyền được rút. Ngày nay, dòng họ ta không phải chỉ có một đôi hoa tai làm đẹp cho một người, mà có hàng triệu triệu hoa tai làm ấm no cho mọi người.

Người ta kể lại rằng: sau khi chết, để tỏ lòng nhớ thương cô đã vứt cả đôi hoa tai bằng ngọc quý xuống ruộng cứu lúa và ra sức nhân bèo đem lại ấm no cho mọi người, dân làng La Vân, tỉnh Thái Bình đã gọi cô là bà chúa Bèo.

Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo - 4

Bài học hay từ truyện cổ tích

Truyện cổ tích: Sự tích bà chúa Bèo - 5

Câu chuyện cho thấy những ai có tấm lòng yêu thương, biết quý trọng người xung quanh sẽ luôn được đẹp đáp xứng đáng.

Thi Thi

Tin liên quan

Tin mới nhất

Khi văn hoá không còn là khẩu hiệu: Góc nhìn từ Tập đoàn TH

Khi văn hoá không còn là khẩu hiệu: Góc nhìn từ Tập đoàn TH

“Xây dựng văn hoá doanh nghiệp cần được thiết kế như một kiến trúc có chủ đích, trong đó văn hoá không chỉ là giá trị tinh thần, mà trở thành nền tảng vận hành của tổ chức” - chia sẻ của bà Trần Thị Quyên, Giám đốc Nhân sự Tập đoàn TH tại Diễn đàn Quốc gia “Văn hóa với Doanh nghiệp” 2026.

Nhà máy chế biến thực phẩm sạch TH Bình Dương: công nghệ hiện đại hàng đầu thế giới trên nền tảng phát triển bền vững

Nhà máy chế biến thực phẩm sạch TH Bình Dương: công nghệ hiện đại hàng đầu thế giới trên nền tảng phát triển bền vững

Nhà máy chế biến thực phẩm sạch TH Bình Dương với quy mô đầu tư 6.000 tỷ đồng, khi hoàn thành sẽ đạt công suất 1 triệu tấn/năm, với hệ thống 20 dây chuyền tự động hóa hoàn toàn, tiên phong áp dụng những công nghệ hiện đại bậc nhất thế giới trong ngành thực phẩm – đồ uống trên nền tảng phát triển bền vững.

Nhiều điểm nhấn tại chuỗi hoạt động “Sắc màu văn hoá các dân tộc Việt Nam”

Nhiều điểm nhấn tại chuỗi hoạt động “Sắc màu văn hoá các dân tộc Việt Nam”

Góp phần hưởng ứng tôn vinh Ngày Văn hóa các dân tộc Việt Nam (19/4) và quảng bá, bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống đặc sắc, từ ngày 1/4 đến 3/5, tại Làng Văn hóa-Du lịch các dân tộc Việt Nam (Đoài Phương, Hà Nội) sẽ diễn ra chuỗi hoạt động giới thiệu nét văn hóa, phong tục tập quán của đồng bào các dân tộc với chủ đề “Sắc màu văn hóa các dân tộc Việt Nam”.

Văn hóa trong “tế bào gốc” của xã hội hiện nay

Văn hóa trong “tế bào gốc” của xã hội hiện nay

Nho gia xưa có một câu để chỉ con đường mà người quân tử phải lấy đó làm sự phấn đấu cho một đời hành động: “Tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ”. Câu này có thể hiểu thoáng theo nghĩa: “Đầu tiên là sửa mình, sau đó là lo việc nhà, việc nước, rồi việc trong thiên hạ, sao cho tất cả đều được hài hòa, trật tự”. Ta thấy ở đây, ngoài yếu tố “tu thân”, tức là vi