Chuyện trong rừng thẳm
Sau đó, mấy đêm liền, người xả thịt voi lên cơn sốt ác mộng, cứ thấy tiếng voi rừng gào rú trong đầu đòi trả mạng và tiếng bước chân voi cứ huỳnh huỵch chạy từ lỗ tai bên này sang lỗ tai bên kia của mình. Anh ta sợ hãi không chịu nổi, tỉnh dậy cứ ôm đầu, chạy loanh quanh trong rừng, mồm gào giống voi gào như thể phát điên, phát rồ. Người dân tộc trong cái bản gần đấy bảo: “Ông ma voi ấy hành hạ nó rồi, không thuốc nào chữa nó khỏi đâu, phải đón thầy cúng thôi!”. Sau đó phải cúng thật, phải đến tận nơi ông voi bị bắn hạ để làm lễ cúng thì cậu lính kia mới khỏi bệnh đau đầu phát rồ. Nhưng sau đó, một số ông voi hung hãn tấn công người ở cánh rừng nguyên sinh mấy trăm năm này bị bắn hạ, nhưng không thấy có trường hợp nào bị “ma voi” hành hạ kiểu trên.
Đêm đó, ngồi cạnh nàng trong cái bệnh xá này, anh được các y tá trực đêm kể cho nghe nhiều chuyện rợn người kiểu trên. Nàng có lúc tỉnh dậy, cười mủm mỉm, nắm chặt tay anh. Hình như nàng cũng nhận ra cái cảm xúc bất chợt, đã thôi thúc anh suốt quãng đường anh cõng nàng tới quân y viện này. Lúc đó, áp má vào vai anh, nàng cũng bịn rịn cảm nhận thấy mùi mồ hôi đàn ông nơi anh thật gần gũi. Do vậy, nàng đã áp chặt ngực mình vào lưng anh như muốn trao gửi. Sáng mai, anh về đơn vị và hai người sẽ chia tay nhau. Nên đêm nay, họ muốn thức cùng nhau. Nàng tên là Thùy Lan, giống một loại hoa Lan rừng tuyệt đẹp hiếm hoi, thường chỉ nở trên các tán cây cao trong các khu rừng già. Thùy Lan cho anh biết quê cô ở Thái Bình, cô là nữ y tá ở một binh trạm thuộc đường dây 559, được cử xuống làm trung đội trưởng một đơn vị nữ dân công chuyên vận chuyển hàng hóa giữa các binh trạm. Trao đổi với nhau địa chỉ nơi binh trạm đóng quân, anh và nàng hẹn gặp lại nhau sau khi nàng xuất viện. Biết họ thức đêm với nhau, ngồi nói chuyện một lát, cô y tá bảo anh trông giúp bệnh nhân rồi trở về lán của mình.

Minh họa của Ngô Xuân Khôi
Đêm về khuya, một mùi hương thoang thoảng theo gió đêm lọt vào mái lán. Anh thì thào: “Mùi thơm của loài hoa mang tên em đấy, mùi hương tinh khiết đến kỳ lạ và có gì đấy rất bí ẩn, quyến rũ như tình yêu ban đầu của một người con gái, phải không em?”. Nàng gật đầu, mở to đôi mắt long lanh nhìn lên. Anh khẽ cúi người xuống, đặt nụ hôn nóng bỏng lên môi nàng. Họ hôn nhau đắm đuối trong bóng đêm, trong mùi hương kỳ lạ của loài hoa rừng chưa nhìn thấy mặt. Anh vừa hôn vừa se sẽ luồn tay vào ngực áo nàng, và cảm thấy nàng đang ưỡn ngực lên cho những ngón tay thô ráp của anh mơn man trìu mến. Hơi thở của họ phả vào nhau đầy âu yếm. Anh nằm xuống cạnh nàng lúc nào không biết.
- Chắc em còn đau vết thương nơi chân lắm phải không? - Anh hỏi.
- Cũng đỡ rồi anh ạ, lúc khâu vết thương lại, em đau quá tưởng muốn chết! - Nàng nói.
- May mà không phải cắt chân, anh cứ lo em bị hoại tử phải tháo khớp như mấy chị em khác bị thương trưa nay.
- Thương mấy chị hy sinh quá anh ạ! Đêm hôm qua, nằm với nhau ở binh trạm, các chị còn ríu rít kể cho bọn em nghe về mối tình đầu của các chị ấy ở hậu phương. Hồi ấy, họ yêu nhau mà chỉ dám nắm tay nhau, chỉ dám hôn lên má thôi, chẳng dám làm gì cả. Vậy là các chị ấy hy sinh khi còn là trinh nữ, các cụ xưa bảo thế là thiêng lắm phải không anh?
- Đúng đấy, thiêng lắm em ạ! Bà nội anh kể lại, ngày xưa bọn Tầu phong kiến sang nước ta, khi chôn giấu của cải, chúng thường chôn sống các trinh nữ 13-14 tuổi đi theo để làm thần giữ của, chúng cho vào mồm trinh nữ mấy hạt thóc, rồi lấy xi gắn kín miệng lại, trói chân, trói tay chôn sâu vào hầm vàng. Chôn của cải cùng các trinh nữ xong, chúng xóa sạch mọi dấu tích, san bình địa bên trên nơi giấu của, để không ai biết. Chúng còn vẽ bản đồ bí mật riêng, mang về nước để sau này con cháu sang tìm. Bà anh kể, ở làng anh, ngày ấy có bố con một người Tầu sang ta đã mấy đời, hình như sang để tìm của, nên suốt đời ông bố chiều nào cũng chống gậy, trên tay cầm mảnh giấy gì đó như tấm bản đồ, tha thẩn ra phía cánh đồng ngày xưa là bãi tha ma cũ để tìm thứ gì đó. Có lẽ tìm mãi không thấy, sau khi ông bố qua đời, đến lượt ông Tầu con cứ chiều chiều lại tha thẩn ra mấy cánh đồng ngày trước ông bố thường ra, mong kiếm tìm thứ gì đó. Thế rồi, có một ngày, gia đình người con bí mật dời đi nơi khác mà không báo ai biết. Sau đó, người làng phát hiện, có một đống mối to đùn lên nơi cánh đồng mà bố, con người Tầu ngày trước thường ra tìm kiếm thứ gì đó. Gạt đống mối đi, người làng thấy có một ngách hầm đào sâu xuống chừng dăm ba mét, dưới đó có mấy chiếc bát cổ sứt vỡ và hai cái bát hương, ngoài ra chẳng còn gì. Người ta bảo, đứa con ông Tầu già, sau khi xác định được địa điểm cất giấu vàng của tổ tiên, đã thức trắng mấy đêm liền ra cánh đồng đó để đào trộm. Sau khi đào được của, nó đã cùng gia đình bán xới đi nơi khác.
- Chuyện nghe rùng rợn quá anh nhỉ! Nàng thì thào rồi ôm chặt lấy anh mặc cho vết thương nơi chân đang tấy đau dưới lớp băng vải dày cộp.
Anh hôn nàng. Mùi đàn bà cứ tỏa ra rạo rực làm anh thao thức không ngủ được, bất chợt anh hỏi:
- Anh nghe nói, mấy năm ở binh trạm trong rừng sâu, các đội nữ vận chuyển bọn em khổ cực lắm phải không?
- Cơ cực lắm anh ạ, bọn em bị cái đói, bị muỗi, vắt và sốt rét hành hạ suốt mùa mưa. Đường vận chuyển súng đạn, quân lương toàn qua suối sâu, ngầm lớn, chị em phải lội lặm suốt ngày trong sình lầy, nước bẩn, trong mưa rừng, lũ cuốn. Trên vai lúc nào ít nhất cũng hơn nửa tạ hàng gạo, đạn, vũ khí, qua đoạn sông này, quần áo chưa kịp khô đã phải lội qua đoạn suối khác. Em thú thật, sau thời gian dài ở rừng, hầu hết phụ nữ chúng em đều bị mất kinh, không còn ra người ngợm nữa. Nhưng đàn bà vẫn cứ phải là đàn bà, vẫn phải làm duyên, làm dáng cho đỡ nhớ một thời thanh xuân hơ hớ sắp trôi qua trong rừng thẳm. Ngày ngày, bọn em vẫn phải lấy “tiếng hát át cái khổ”, “tiếng hát át cái đói” rồi mới đến “tiếng hát át tiếng bom” anh à! Chuyện tòm tem trai gái bị lãnh đạo binh trạm và các cấp chỉ huy cấm ngặt. Nhưng cấm sao nổi, trung đội em nhiều đứa có bạn trai là lái xe ở binh trạm gần đó, tuy phải lén lút gặp nhau nhưng cứ gặp được là chúng nó yêu nhau thả phanh, vì đàn bà mất kinh rồi thì chửa đẻ rất khó. Cứ hôm nào đi gặp giai về là chúng nó đều mang theo quà do cánh lái xe gửi cho. Hôm thì cân muối, bữa thì dăm cân gạo sấy, rồi cân bột trứng gà, lương khô 701, 702, các loại polyvitamin và đặc biệt là quần, áo lót. Chị em sướng lắm, có người sợ sệt không dám đi nhưng vẫn mong bạn mình mang quà về. Thậm chí, có đứa chả biết yêu đương là gì cũng bí mật đòi bằng được, đi theo bạn để gặp các chàng lái xe, để được tán tỉnh, yêu đương rồi được tặng quà. Em là trung đội trưởng phải gương mẫu, nên có anh nào tán cũng không dám xí xớn, thế có khổ không chứ!
- Thế gặp anh đêm nay là hết gương mẫu rồi, trung đội trưởng nhỉ? - Anh hỏi trêu.
Nàng đấm anh thùm thụp, đấm xong rồi lại hôn chùn chụt...
Nằm với nhau quá nửa đêm, anh mò ra ngoài đi tiểu, nhưng theo thói quen vẫn với tay cầm khẩu súng AK47 khoác lên vai. Anh chợt giật bắn mình khi thấy một cái bóng áo trắng từ cái lán thương binh gần đó bước ra ngoài, nghe ngóng một lát rồi đi về phía gốc cây cổ thụ ven rừng. Dưới trăng đêm, anh nhận ra đấy là cô y tá ban chiều đã chăm sóc Lan và kể cho mọi người nghe câu chuyện thật kỳ bí về con voi đầu đàn bị bắn hạ. Vì anh đứng trong bóng tối, quần áo lại thẫm màu nên cô ấy không nhận ra. Khi đến gần gốc cây to, cô y tá chạy như lao vào vòng tay của một người lính đã chờ sẵn cô ở đó. Hóa ra, họ đã hẹn hò nhau. Một anh lính trong ca tuần đêm bảo vệ quân y viện cùng nàng y tá còn trẻ. Kích thích bởi sự tò mò, anh bí mật lẻn đến gần, xem họ làm gì trong đêm. Sau gốc cây cổ thụ, một tấm tăng võng trải ra trên thảm lá dày được chuẩn bị từ trước, và hai người tình trẻ cuốn siết lấy nhau.
Anh lặng lẽ, kín đáo quay về, cố gắng không làm ảnh hưởng đến đêm trăng mật của đôi tình nhân dưới gốc cây cổ thụ. Chắc họ còn nằm với nhau suốt đêm trăng ấy.
Nhưng chợt nghe thấy tiếng động lạ, anh bỗng lạnh toát người khi phát hiện thấy một bóng đen đang di chuyển chậm rãi về phía gốc cây cổ thụ, nơi đôi trai gái đang mải miết làm tình. Không hiểu là người hay là thú, nhưng rồi bóng đen vụt đứng dậy trong đêm. Anh định thần và giật thót người khi nhận ra, đấy là một con gấu rừng to lớn đến khủng khiếp. Nó đi hai chân tiến gần tới sau lưng đôi trai gái, đôi bàn chân như bọc nhung bước trên cỏ rất khẽ khàng. Đích thị nó là một con gấu mẹ vĩ đại, cái bụng to lông bạc, phưỡn ra đằng trước nom thật oai vệ. Có lẽ nó sắp tới tháng sinh con nên mới phải đi kiếm ăn đêm như thế này. Anh nâng khẩu súng AK47 nhắm về phía gấu mẹ vĩ đại, mở chốt an toàn. Anh không muốn bắn một chút nào, vì đấy là con gấu đang mang thai. Nhưng nếu nó tấn công đôi trai gái đồng đội của anh thì bắt buộc anh phải nổ súng.
Khi tới cách đôi trai gái khoảng bốn, năm mét bỗng dưng con gấu dừng sững lại, suýt nữa thì anh bóp cò. Có lẽ cái thân hình cao lớn của gấu mẹ khuất vào bóng đêm bên gốc cổ thụ, nên đôi trai gái vẫn chưa nhận ra mối nguy hiểm chết người đang rình rập họ. Khoảng cách từ anh tới chỗ gấu mẹ chưa đầy chục thước, nên anh nhận diện nó rất rõ. Có lẽ con gấu sững người lại vì tiếng thở hầm hập như tàu hỏa lên dốc của đôi trai gái. Chỗ này cách bệnh xá tới năm, sáu chục mét nên trong ấy, chắc không ai nghe thấy gì cả. Còn dưới gốc cây to, những âm thanh này át tiếng thở hổn hển của chàng lính trẻ mà còn át cả tiếng chân, tiếng thở của gấu mẹ. Có vẻ con gấu như đang bị thôi miên bởi điệu múa nhục thể mê hồn của nàng Ê - va và chàng A - đam không một mảnh vải che thân. Ở gốc cây bên này, trăng đêm đọng từng vũng sáng. Thân thể tuyệt vời của người con gái như đang vươn lên về phía ánh trăng huyền ảo.
Tuy tay đặt lên cò súng nhưng mắt anh vẫn thao láo cùng gấu mẹ chiêm ngưỡng điệu múa nhục thể mê man đầy quyến rũ ấy. Sau khoảnh khắc bỡ ngỡ đến kinh ngạc, không hiểu vì lý do gì, bỗng dưng con gấu mẹ tru lên một tiếng bàng hoàng rồi quay lưng, bỏ đi. Đến lúc ấy, đôi trai gái mới giật bắn mình, co rúm người lại khi nhìn thấy con gấu to vật vã đang rảo bước đi vào bóng tối. Cô gái vơ vội đống quần áo bên mình để mặc. Còn cậu lính trẻ nhào ngay về phía khẩu súng gác lên gốc cây, định bắn đuổi theo con gấu nhưng đã bị anh lao đến, kịp thời chặn lại:
- Dừng lại, đừng bắn con gấu làm gì, nó đang mang thai. Nó không hại người đâu, tớ đã đứng ở đây từ lúc nó xuất hiện khá lâu trước lúc bỏ đi. Nếu nó định hại các cậu thì tớ đã bắn trước rồi. Ta về thôi các bạn!
Anh vừa nói dứt lời thì từ phía cánh rừng trước mặt, tiếng con gấu mẹ tru lên mấy hồi liền một cách rất thảm thiết, có lẽ nó đi tìm bạn. Cô y tá mặc xong quần áo, mặt vẫn còn thảng thốt:
-Anh ơi, cách đây một tuần, chính mấy anh ở trung đội vệ binh bảo vệ bệnh xá cũng bắn được một con gấu đực to lớn khi nó định tấn công người trong bệnh xá ở cánh rừng phía ấy, thịt ăn mấy hôm mới hết, cái mật to tướng đưa về nộp ban chỉ huy quân y viện dành làm thuốc chữa bệnh. Có lẽ con gấu cái này mò đến khu vực này tìm bạn chăng?
Mặt nghệt ra một lát, cậu lính bạn cô gái chép miệng:
- Thôi đúng rồi, hôm bọn mình bắn được con gấu đực rất hung hãn định tấn công người xuống suối tắm. Nó bị thương chạy lết vào sâu trong rừng, vừa chạy vừa tru lên gọi bạn thảm thiết lắm, nó tru mãi cho đến khi gục xuống ở ven bờ một con suối. Hình như nó muốn báo động cho con gấu cái bạn nó lánh đi thật xa khỏi khu rừng chết chóc này. Nhưng đêm nay, tại sao con gấu cái lại trở về đây nhỉ, không có lẽ nó đi tìm chúng ta để trả thù?
Anh bật cười vì sự suy đoán của cậu lính trẻ:
- Nếu con gấu định trả thù thì các cậu hôm nay trở thành con mồi ngon lành của nó rồi. Nó đã đứng hẳn lên, hau háu nhìn hai bạn suốt mấy phút rồi mà các bạn không hề biết gì. Con gấu này chỉ cần vục người xuống ngoạm và tát, đập mấy phát là người hai bạn nát nhừ như tương. Không hiểu vì sao, nó chỉ nhìn các bạn rồi bỏ đi, tớ là người chứng kiến từ đầu tới cuối cũng không thể cắt nghĩa nổi. Thôi về ngủ cho ngon nhé!
Hai người bạn bẽn lẽn cảm ơn anh. Lúc ấy, trăng đã xuống bên kia cánh rừng.
Về tới lán, anh thấy Thùy Lan vẫn chưa ngủ. Nàng hỏi sao anh ra ngoài làm gì lâu thế? Anh hồi hộp kể lại câu chuyện mình vừa được “mục sở thị”, kể một cách rất chi tiết, sống động và đầy khêu gợi. Thùy Lan bảo:
- May quá, con gấu mẹ không bị bắn, thế là anh đã cứu sống một lúc mấy sinh linh rồi, trời phật sẽ phù hộ cho anh.
- Không hiểu gấu mẹ có còn được sống tới lúc sinh con không, lẩn lút trong rừng Trường Sơn mùa khô khốc liệt này, có thoát được B52 rải thảm thì cũng bị bom đạn săn lùng ở mọi nơi! - Anh trả lời.
- Em đố anh vì sao con gấu mẹ không tấn công, không phải như anh vừa kể lại đâu nhé?
- Chịu thôi, anh nghĩ mãi rồi, có lẽ bởi cả đời con gấu chưa bao giờ được nhìn thấy cảnh yêu đương của loài người, nên nó cứ ngỡ ngàng đến bất động trước vẻ đẹp thân thể của người con gái trong vũ điệu nhục cảm, chắc vậy thôi, em à!
- Không phải đâu anh, lúc nhìn thấy đôi trai gái, hình ảnh ấy kích thích con gấu cái nhớ đến bạn tình là con gấu đực vừa bị sát hại cách đấy ít hôm. Chúng đã từng có những đêm trăng mật nồng nàn bên nhau ở cánh rừng hoang vu này. Hình ảnh yêu đương của đôi trai gái đã phần nào đánh thức bản năng tính dục của loài gấu, nên nó đã tru lên một tiếng bất lực trong cô đơn trước lúc bỏ đi, anh hiểu không? - Nàng giải thích.
- Em cứ như là người trong cuộc ấy nhỉ, đến gấu còn bị kích động nữa là anh?
Bất chợt, nàng véo tai anh một cái thật đau rồi kéo đầu anh dúi vào khuôn ngực ấm nóng của mình và nói: “Xấu hổ thế, chỉ được cái giỏi nhìn trộm, có thèm thì đây cho…”. Nàng thở dài nhìn anh lần cởi khuy áo của nàng rồi họ âu yếm nhau, anh cố gắng thật gượng nhẹ để khỏi làm nàng đau. Đã lâu lắm rồi anh mới lại được cảm nhận thịt da phụ nữ. Nàng cũng thế, đã rất lâu mới có được khoảnh khắc đắm chìm trong hơi thở của một người đàn ông gần gũi và thân thiết. Nàng cố nén sự đau đớn thỉnh thoảng lại dội lên từ vết thương nơi chân. Rồi cảm giác ái tình nồng nàn giữa hai thân thể đã giao hòa làm một, giống như một loại thuốc tê, đúng hơn là thuốc mê đã làm dịu cơn đau của nàng, lấy lại được sự thăng bằng, yên bình trong tâm hồn đã bị những ngày, tháng chiến tranh tước đoạt.
Bom đạn và sự tàn khốc của chiến tranh đã làm chai mòn và triệt tiêu hết cảm xúc bản năng của con người, khi họ luôn phải lao vào những cuộc chiến và chạy trốn cái chết hết ngày này sang ngày khác. Đêm nay, khi họ trao thân cho nhau một cách âm thầm dưới mái lán của bệnh xá dã chiến này, cuộc chiến kể từ đây đã mang một mùi vị khác. Cũng giống như đôi trai gái dưới gốc cây cổ thụ ngoài kia, với họ chiến tranh đã trở thành vô nghĩa và phi nhân tính. Chỉ có tình yêu cuộc sống, tình yêu đôi lứa mới có thể cứu rỗi tâm hồn con người trong những năm tháng chết chóc kinh hoàng ấy, và đưa họ vượt lên trên chính số phận khắc nghiệt của mình, dẫu có thể chỉ ít ngày sau đó, đạn bom chiến tranh sẽ tước đi sinh mạng của mỗi người khi không ai biết trước được mình sẽ bị đốn gục ở khoảnh khắc nào, ở nơi nào đó…
Kỳ 20: Trận đánh mật phục trên con đường tử thần

Nhà văn Lê Dân là một du khách lẻ. Ông lên Điện Biên Phủ theo chương trình riêng, với kỳ vọng sẽ cho ra đời một cuốn...
Bình luận