Cuộc chiến sinh tử
Sau khi kể xong câu chuyện bi kịch về người nữ chiêu đãi viên tóc vàng trên đỉnh đồi thịt băm, viên trung úy biệt kích Nguyễn Nội vỗ vai Vũ Văn, người bạn cùng buồng: “Nghe nói những năm chiến tranh, ông cũng là một chiến binh Bắc Việt từng có mặt ở vùng chiến sự ác liệt dọc những cánh rừng Trường Sơn ấy. Ông kể lại cho bọn mình cùng nghe những kỷ niệm không thể nào quên trong giai đoạn ấy, ông đã sống và thực chiến ra sao?”. Mấy người bạn cùng buồng cũng rất muốn nghe những câu chuyện trận mạc sinh tử của những người từng khoác áo lính một thuở.
Vũ Văn chậm rãi kể lại, giọng anh nhỏ nhẹ và thấm buồn: “Kỷ niệm trận mạc thì nhiều, nhưng tôi nhớ mãi câu chuyện về một người lính quê ở miền núi phía Bắc là người dân tộc, trong đơn vị của tôi. Mùa mưa năm ấy kéo dài, đường lầy lội mấy tháng liền, B52 của Mỹ ném bom rải thảm liên tục, gạo tiếp viện cho chiến trường không vào kịp, đơn vị tôi trong rừng đói quay đói quắt, ngày mỗi người được nửa lạng gạo nấu cháo, ăn với rau tàu bay, người ngợm xanh rớt. Có anh mò vào nương sắn của đồng bào dân tộc kiếm cái ăn, sập hầm chông, anh em khiêng về, không cứu được.
Sau đấy, đơn vị cử một tiểu đội hơn chục người, băng rừng lần tìm vào các bản làng gần đấy để dân vận, mua sắn mua rau. Thật không may, chuyến đi ấy cả tiểu đội rơi vào ổ phục kích của giặc, chúng bấm nổ cả loạt mìn Claymore, anh em hy sinh gần hết. Cậu lính người dân tộc bị bắn nát một bên chân, lăn xuống sườn đồi, rúc vào một bụi cây. Bọn giặc lần theo dấu máu của cậu ấy, lao xuống, xả súng bắn xối xả vào bụi cây mà trước đó cậu ấy chui vào.

Minh họa của Ngô Xuân Khôi.
Rất may, trước lúc ấy, với kinh nghiệm của người dân tộc, cậu ta đã cuộn mình lao lông lốc xuống khe nước phía chân đồi để ẩn nấp. Sau trận bị phục kích đó, đơn vị tôi tổ chức đi lấy thi thể liệt sĩ về, cả tiểu đội hy sinh hết, chỉ còn mỗi cậu người dân tộc là không thấy xác. Gần một tháng sau, anh em trong đơn vị phát hiện thấy như có tiếng người rên rỉ ở rìa một con suối cạn, cách điểm bị phục kích không xa. Mọi người xuống tới nơi, phát hiện thấy cậu lính người dân tộc đang ngắc ngoải, không còn ra hồn người, một bên chân bị gãy, xương lòi ra trắng hếu, dòi bò lúc nhúc. Anh ta chỉ còn da bọc xương, không còn tí thịt nào, trông nhăn nhúm như một con kỳ đà vì đã nhịn đói 28 ngày liền. Anh em khiêng anh ấy chuyển về bệnh xá trung đoàn, mấy ngày liền chỉ dám bôi tý nước đường và nước cơm lên miệng để anh ta nhấm nháp, vì nếu cho ăn no chắc anh ta chết luôn.
Sau khi cắt một bên chân và dần hồi phục, anh ấy cho biết, trong 28 ngày chỉ toàn ăn rau dớn (một loài rau dại) và uống nước gạn từ vũng bùn. May là còn giữ được một gói muối và một lọ thuốc B1, ngày anh ta uống một viên và nhấm vài hạt muối để cầm cự…”. Nghe Vũ Văn kể đến đấy, mấy người bạn tù đều lắc đầu, chép miệng ngao ngán nhưng vẫn tò mò yêu cầu Văn kể tiếp những câu chuyện hy hữu trong đời lính trận vào sinh ra tử đầy khổ ải, gian truân của mình ở rừng rậm Trường Sơn những năm xưa và dưới đây là toàn bộ câu chuyện của anh.
…Sau gần hai tháng hành quân đi bộ ròng rã, đơn vị anh có mặt ở một thung lũng được mệnh danh là “Thung lũng tử thần”, ngay sát biên giới Việt - Lào. Trên đường vào đây, không ít đồng đội của anh đã bỏ mạng vì bom rải thảm của Mỹ và sốt rét rừng. Trong mấy tháng đầu, anh và bạn bè đã tham chiến và có mặt trong mấy trận đánh dữ dội vào cuối mùa khô. Đơn vị anh phải di chuyển nhiều và bổ sung quân liên tục vì lính thương vong không ngớt.
Trên vùng rừng tang tóc này, màu đất, màu rừng và màu trời khác hẳn những nơi anh từng qua, nó váng vất màu địa ngục. Đến không khí ở đây cũng như nhuốm màu chết chóc. Các ngọn đồi, ngọn núi ở thung lũng này trong nhiều năm đã hứng chịu một lượng đạn bom bằng gần chục quả bom nguyên tử Mỹ ném xuống Hiroshima ở Nhật Bản. Các cao điểm này là nơi diễn ra những trận đánh giành giật dữ dội, tàn khốc nhất trong lịch sử chiến tranh Việt Nam. Đất đai, rừng rú ở đây thẫm đẫm máu lính trận của cả hai bên và khi đêm xuống, các oan hồn lang thang chập chờn trong cỏ cây, trong các hốc tối với đủ các kiểu hình hài cụt chân, cụt tay, không đầu, không thân xác… như đang trong cơn mộng du thảm hại qua cõi chết.
Dưới tán rừng già âm u, cuộc đối thoại vô thanh giữa người sống và người chết, giữa người ra đi trong câm nín và người trở về trong đói khát diễn ra lặng lẽ từng đêm. Những cái bóng hình vô tri, vô giác ấy quần tụ với nhau trong đêm thẳm rồi tan biến đi trong im lặng huyền bí, rùng rợn dưới những tán rừng nhiệt đới đầy mưa và muỗi, vắt.
Đất dưới chân anh đã sống một đời sống khác khi máu xương những người lính thấm vào, anh nghĩ thế. Từng hạt đất đã mang oan hồn lính trận sau một đời phiêu bạt ngắn ngủi trên cõi nhân gian. Họ không biết mình từ đâu đến trong cõi vô biên, vô định này và phải ra đi vào cõi vô tăm, vô tích kia vì sao, vì lẽ gì? Trên nóc rừng già đêm ấy, rền rĩ một ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn phát ra từ cái loa phóng thanh công suất lớn lắp trên chiếc máy bay trinh sát “tâm lý chiến” OV10 của quân đội Sài Gòn đang dò dẫm, nhẫn nại bay qua vùng đất chết chóc này: “Anh nằm xuống, như một lần vào viễn du/Đứa con xưa đã tìm về nhà/Đất hoang vu khép lại hẹn hò/Người thành phố, trong một ngày, đã nhắc tên/Những sớm mai, lửa đạn/Những máu xương chập chùng/Xin cho một người vừa nằm xuống/Thấy bóng thiên đường cuối trời thênh thang”.
Nằm trên chiếc võng buộc vào hai đầu cây, bất giác anh lẩm nhẩm hát theo một cách không chủ ý. Những lời ca chán nản, buồn bã đến day dứt này thấm vào anh một cách êm dịu và dễ chịu. Trịnh Công Sơn là thằng cha quái nào nhỉ mà lại viết nên những ca từ đầy cảm xúc ma mị như vậy? Anh tự hỏi. Trên đường hành quân từ Bắc vào Nam, đám lính Hà Nội các anh, không ít thằng đã lầm rầm, rền rĩ một số ca khúc của cha này, đến mức bị mấy ông chính trị viên nhắc nhở, dọa kỷ luật. Phớt ăng-lê là cách mấy tay lính mê nhạc vàng này rỉ tai nhau, đến hát mà cũng bị cấm thì còn gì là người nữa nhỉ? Họ cười cợt rồi lại lầm rầm hát.
Vùng rừng đơn vị anh trú quân có lẽ là vùng rừng rậm rạp nhất ven Trường Sơn, nơi ẩn giấu những kho quân lương, đạn dược, bãi xe vận tải, cơ sở y tế và chỉ huy sở của một số đơn vị quân chủ lực. Tiểu đoàn anh được phân công bảo vệ một số trọng điểm trên con đường huyết mạch xuyên Trường Sơn này. Đêm nay, nằm trên võng, hát đi hát lại mấy đoạn ca từ ấy mà anh vẫn không sao chợp mắt được. “Có lẽ trận đánh đẫm máu vào buổi trưa cách đây mấy tuần còn ám ảnh ta suốt đêm này tới đêm khác mất thôi!”, anh chợt nghĩ.
Trưa hôm ấy, khẩu đội trọng liên 12ly7 của anh đang ngụy trang giấu mình thật kỹ ở đồi cây ven một ngầm lớn, súng đạn sẵn sàng bảo vệ cung đường trọng điểm này. Lúc đó, một đoàn thanh niên xung phong hỏa tuyến vác hàng trên vai, hối hả đi qua một ngầm suối rộng, bắt mạch từ con sông lớn nhất chảy qua vùng thung lũng tử thần này. Hàng trên vai, lá ngụy trang trên mình, họ vừa đi vừa rì rầm hát, thật hồn nhiên. Thậm chí, mấy em thanh niên xung phong khi lội qua vũng nước nông, họ vén quần lên tận bắp đùi và lấy chân té nước lên người nhau ướt đẫm. Anh và đồng đội đứng ở mé đồi sát ngầm, ngắm họ. Nhìn bắp đùi mấy chị em cứ trắng lên ngồn ngộn và ngực áo mấy em bị thấm ướt, đang căng ứ lên dưới nắng trưa xao động, bọn anh không kìm được, vẫy tay và thi nhau nói vọng xuống:
- Mấy tiên nữ thanh niên xung phong ơi, bọn anh lính Hà Thành đây nhé!
- Các em cởi hết áo quần ra tắm đi, có bọn anh trên này bảo vệ rồi!
Nhìn thấy bộ đội mình, như cá gặp nước, các em vẫy tay cả đám, vẫy lấy vẫy để:
- Lính Hà thành à, đẹp trai quá đi, chúng em phải lòng mất rồi nghe!
- Mấy anh có dám xuống tắm chung không, bọn em thách kẹo đấy?
Nhưng đúng lúc các cô gái dưới ngầm vẫy tay lên chào đám quân mình trên đồi thì một chiếc trực thăng trinh sát của địch bay sạt qua. Bọn lính trên trực thăng cứ tưởng bở là mấy cô gái vẫy tay lên chào chúng, nên có thằng cũng lịch sự vẫy tay xuống chào phất phới cho phải phép. Lại có thằng nhô mình ra ngoài cửa, chĩa ống kính máy ảnh xuống, bấm lia lịa. Chắc chúng chụp ảnh làm tài liệu về các hoạt động vận chuyển quân sự trên tuyến đường mòn xuyên Trường Sơn, để xây dựng bản đồ phục vụ cho kế hoạch ném bom rải thảm của các pháo đài bay B52 nhằm xóa bỏ tuyến đường huyết mạch này. Các anh giật mình, vội chạy về bên mấy khẩu súng máy 12ly7, vít nòng súng hướng theo tiếng động cơ máy bay.
Kỳ 17: Đọ súng với trực thăng bay và lính biệt kích

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu, Mông Cổ là quốc gia đầu tiên vùng Đông Bắc Á ký kết thiết lập...
Bình luận