Trên đỉnh đồi tử thần
Kỳ 12, 13: Chiếc trực thăng vận tải hạng nặng chở viên trung úy biệt kích Nguyễn Nội cùng đám nữ chiêu đãi viên và đồ tiếp vận đáp xuống trận địa pháo 105 ly và cối 106 ly dọc cao điểm loang lổ màu đất chết. Trong những ngày ngắn ngủi ở đây, Nguyễn Nội chứng kiến sự thác loạn ghê tởm đến lợm giọng của bọn “Mẽo” và các chiêu đãi viên. Tình cảm chân thành giữa Nguyễn Nội và Thi – cô gái có mái tóc vàng dần nảy nở. Người anh rể của Nguyễn Nội, đang trực tiếp nắm quyền chỉ huy mấy nhóm biệt kích đặc biệt gọi cho hắn, theo tin thám báo thu thập được, chỉ nội nhật ngày mai, mấy tiểu đoàn Việt Cộng của sư đoàn chủ lực “quả đấm thép” vừa được chi viện cho thung lũng “tử thần”, sẽ đánh trực diện, đánh lớn vào căn cứ này, Nguyễn Nội sẽ ở lại tham chiến cùng anh em cho đến khi, chiếc trực thăng vũ trang chở toán biệt kích vào sâu hậu cứ địch đến đón hắn đi.
Bước vào hầm, rũ bụi mưa trên áo, Nguyễn Nội bước lại chiếc bàn lúc trước còn ấm hơi người. Không thấy nàng ở đó, còn lại mỗi chiếc mền. Hắn cất tiếng khe khẽ gọi, không ai trả lời. Hắn đi vào mấy ngách hầm, vào buồng kho, nơi buổi tối hắn và nàng yêu nhau. Không thấy gì hết, tất cả đều vắng tanh.
Trung úy Nguyễn Nội vội bước ra ngoài, xuýt vấp phải tốp lính tuần đêm, lúc trước đã nốc rượu như nốc nước lã với hắn trong bữa ăn chiều. Một thằng cười bảo:
- Tìm em tóc vàng phải không? Lúc nãy vừa thấy em ấy đi với ba thằng thủy quân lục chiến sang căn hầm của chúng ở phía đằng này cơ, chúng sang đấy xem phim con heo rồi, cậu về ngủ đi!
Mấy thằng cười hô hố bỏ đi. Hắn thấy nóng mặt, chịu không nổi, liền lần đi theo hướng chúng vừa chỉ. Mò mẫm qua một loạt hầm dã chiến, hầm nào cũng gõ cửa vào, hắn mới thấy đêm nay, ở cao điểm này, chẳng thằng chó nào ngủ cả. Hầm nào cũng thấy một em chiêu đãi viên đang trong tình trạng say khướt, trần như nhộng, hoặc đang làm tình, hoặc đang chơi bạc với mấy tay lính trận.
Quờ quạng hỏi han một lúc, hắn cũng đến được căn hầm có nàng. Gõ cửa bước vào, hắn choáng người vì cảnh tượng diễn ra như trong phim con heo. Hắn lặng lẽ ngồi vào góc tối nhất của căn hầm, lạnh lùng quan sát. Nàng có ngước mắt lên nhìn hắn, nhưng hình như không nhận ra hắn là ai và không nói gì cả. Mắt nàng đờ đẫn, dài dại đến quái lạ. Nàng uốn éo thân hình đầy nhục cảm cuốn lấy ba thằng kia. Một mùi thơm nhừa nhựa, ma mỵ của thuốc phiện, của heroin lùa vào mũi hắn. “Họ chơi ma túy rồi, hết cách rồi, xuống đáy rồi, chết mất rồi…”, hắn thầm nghĩ.
Nàng cong người lên trong một vũ điệu mê mẩn của người phê heroin. Hắn tận mắt thưởng thức vũ điệu kỳ quái của ma túy. Họ không phải là người nữa, họ là con - ma - người không viết hoa. Họ đã thượng đồng trong cơn mê man của ma túy và tình dục. Họ say sưa với điệu múa thác loạn như phát cuồng, họ múa như những nghệ sĩ múa trác việt của nền múa hiện đại lấy hình tượng múa sexy làm chủ đạo. “Họ sẽ múa suốt đêm nay như trong đêm tận thế cuối cùng trước khi cái chết đón họ đi”, hắn thầm nghĩ như vậy trước lúc bỏ ra ngoài.
Mưa đêm mỗi lúc một dày hạt, những bao cát phủ trên các nóc hầm đã sũng nước, một số đoạn hào đã trở nên lầy lội vì nước mưa chưa kịp thoát. Ở một vài chốt gác, lính trực đêm không chịu đi tuần, họ cứ co ro trong công sự dã chiến như đang mơ ngủ. Cả căn cứ pháo binh trên điểm cao này đang vùi mình trong đêm hoan lạc vật vã. Bọn lính trận đang cuống cuồng xả trút những dồn nén chất chứa cả mấy tháng trời lên thân hình xơ xác, nhầy nhụa của đám chị em chiêu đãi viên. Hắn có cảm giác đám chị em này cũng đang đánh trận, họ phải dồn hết sức lực và cảm xúc để như vừa vào cuộc đến hết mình vừa chống đỡ một cách khéo léo trước những cơn bạo dục như tra tấn của bọn người thú này. Hắn ghê tởm sự sa đọa tận cùng không lý trí nhưng cũng thương xót phận đàn bà như nàng, đã bị đám lính tẩy mê dụ bằng ma túy để đưa vào các cuộc chơi như một thứ nô lệ tình dục bất cần đời, bất chấp tất cả. Hắn ngoái nhìn bóng đêm dầy đặc đang phủ lên ngọn đồi này như phủ xuống một nấm mồ vĩ đại. Và, hắn cứ giật thót mình lên trước những tiếng động đầy nghi ngại trong bóng tối hãi hùng: “Trong cái đêm hành lạc mê man không dứt của đám lính trận trên cái điểm cao chó chết này, nếu lính Việt Cộng đột nhập lên, cả bọn chắc chết tốt, chết không kịp thở than, chết không kịp mặc quần áo, chết không kịp đứng lên và không biết súng đạn vứt ở xó xỉnh nào trong cái căn hầm đầy mùi phấn son và mùi đàn bà vào mùa động dục”.

Minh họa của Ngô Xuân Khôi
Trở về căn hầm cũ, hắn nằm xuống chiếc bàn mà trước đó, người đàn bà hư hỏng đã âu yếm vỗ về hắn như một đứa trẻ. Nàng đã bỏ hắn đi khi hắn không có mặt đúng lúc để chở che nàng trước bọn lính đang hừng hực thèm khát thân thể tươi trẻ của nàng. Hắn không thể chợp mắt được, lại châm thuốc và nhấm nháp sự cô đơn. Hắn vốn là người hay nghiền ngẫm và thích suy tư một mình. Hắn là một con-thú-cô-đơn đích thực. Hắn không thích đối thoại vì cảm thấy sự bộc lộ bằng lời nói nhiều khi bắt nguồn từ chính sự giả dối của người đời. Hắn thích sự lặng lẽ bộc lộ bằng cảm xúc, bằng giác quan, bằng những gì không phải lời nói. Với nàng, dẫu thời gian quen nhau quá ngắn ngủi, nhưng hắn thật sự có tình cảm, đặc biệt không phải là thứ tình đực - cái thoáng đến, thoáng đi. Hắn nhả từng hớp khói thuốc lên nóc hầm và như bỗng thấy, mái tóc nhuộm vàng của nàng đang xõa tung ra trong cơn hấp hối cuối cùng, nàng hướng về phía hắn trong đêm, môi nàng mấp máy “Cứu em với, em chết mất, anh ơi, cứu em với!”. Đúng lúc ấy, hắn nghe thấy có tiếng chân người chạy, tiếng lính tráng, tiếng chị em lao xao ở mấy căn hầm gần đó. Hắn vội khoác áo, xách súng bước ra ngoài.
Tìm hiểu một lát, hắn choáng váng, chạy bổ như điên dại về căn hầm quân y dã chiến. Nàng vừa được cấp cứu đưa vào đấy ít phút trong tình trạng chảy máu rất nặng đến ngất xỉu.
Mấy thằng Mẽo ở hầm quân y định cản không cho hắn vào, nhưng gặp phải ánh mắt ngầu đỏ, cháy lên những tia hận thù của hắn nên phải tránh ra một bên. Hắn đến bên nàng, mái tóc vàng xõa tung ra trên mặt gối trắng toát màu tử thần. Ánh mắt nàng thất sắc đầy vẻ đau đớn. Máu dưới hông vẫn thấm ra từng đợt không sao cầm lại được.
Tay quân y sĩ đã cho truyền máu cấp tập và tiêm mấy mũi thuốc cầm máu, nhưng nàng vẫn rơi vào tình trạng choáng sốc nặng. Trong khoảnh khắc cận kề cái chết ấy, hắn vòng tay qua lọn tóc vàng ấm, ghé sát vào tai nàng thì thào: “Anh đây cưng, có nhận ra anh không, cố sống em nhé!”. Nàng gật đầu và đôi mắt tuyệt vọng hướng về phía hắn. “Thằng nào dùng đồ chơi hại em, cho anh biết đi?”. Sau một thoáng lưỡng lự, nàng mấp máy: “Tay trung úy tóc nâu, ria mép rậm, nó bắt em chơi ma túy để có sức phục vụ chúng suốt đêm. Em chết mất, anh à, máu ra cạn kiệt rồi”. “Anh nhận ra thằng chó ấy rồi, em mà mệnh hệ gì thì anh cắt tiết chó”, hắn rít lên. “Thôi đi anh, quên bọn đốn mạt ấy đi cho yên lành. Em yêu anh nhiều, nhưng mình gặp nhau muộn quá…”, nàng nấc lên lần cuối rồi lả dần trong tay hắn. Hắn cuống quýt giục mấy thằng bác sĩ. Chúng cũng cuống cả lên để cấp cứu nạn nhân, bóp ống thở rồi tiêm trợ tim, trợ lực hô hấp nhưng nàng đã ngưng thở, đôi mắt thất thần không còn sự sống. Chiếc máy đo nhịp tim chạy một vạch thẳng ngang, không còn thấy sóng. Tay bác sĩ lắc đầu làm dấu Thánh: “Amen, bọn tao đã cố hết sức nhưng cô ấy mất máu nhiều quá cộng với sốc do dùng ma túy quá liều, dẫn đến trụy tim mạch. Thôi mày vuốt mắt cho bạn gái đi!”.
Hắn gào lên mấy tiếng kinh hoàng đầy phẫn nộ nhưng mấy tay quân y sĩ đã kịp thời vây quanh hắn để can ngăn, vỗ về, trấn an.
Hắn nhìn vào cặp mắt bất động của nàng và thấy, một đêm mưa lớn đang dâng lên hãi hùng trong đáy mắt người vừa qua đời. Không nghe thấy tiếng mưa đêm, chỉ thấy một màn mưa mịt mờ phủ tấm vải tuyệt vọng của bóng tối lên thân hình xác xơ, đau đớn của nàng và gói lại, để mang đi về một miền xa xôi nào đó không ai được biết. Một lát sau, hắn vuốt mắt cho nàng, lấy khăn đắp lên mặt rồi quay ra, cắn răng cố chịu đựng nỗi uất hận trào dâng trong nước mắt cay đắng. Thế là dấu chấm hết đã đặt xuống đời một con người bất hạnh trên đỉnh đồi đẫm máu này. Chết vì bom, đạn chiến tranh đã đành một lẽ, vì đất nước đau thương này đã có cả triệu người vĩnh viễn nằm dưới cỏ xanh vì tên bay, đạn lạc, vì lâm vào cảnh bắn, giết nơi đồng hoang và trong rừng thẳm hơn chục năm qua. Nhưng chết đau đớn, chết oan ức vì thú chơi man rợ của đồng loại, đồng cảnh ngộ, đồng số phận bị đưa đẩy tới cái cao điểm tử thần này thì cái chết ấy mới thực day dứt, nhục nhằn, ai oán làm sao.
Chiến tranh là vậy, và mỗi con người chúng ta chỉ là một trò chơi tai hại của số phận khi ở vào thời điểm không may mắn này, định mệnh đã đưa nàng và hắn, và cả bọn lính Mẽo kia gặp nhau ở cái căn cứ pháo binh chó chết trong thung lũng tử thần này. Vì trước cái chết tang thương, đau đớn của chiến hữu, của đồng loại thân thuộc… con người ta sẵn sàng lao vào những cuộc bắn giết vô tội vạ để trả thù một cách không thương tiếc. Và, cái vòng quay bất tận “máu trả nợ máu” ấy là động lực chính để cho bộ máy chiến tranh chuyển động trên mênh mông biển xác người chết trận. Với ý nghĩ phải trả thù, phải cắt tiết kẻ đã gieo rắc cái chết cho nàng, hắn thấy máu trong người như sôi lên ùng ục trong huyết quản…
Kỳ 15: Cuộc trả thù bất thành trong uất hận

Sau chiến thắng Điện Biên Phủ chấn động địa cầu, Mông Cổ là quốc gia đầu tiên vùng Đông Bắc Á ký kết thiết lập...
Bình luận