Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị

Triển lãm giới thiệu 174 tác phẩm gồm các thể loại: Hội họa, điêu khắc, mỹ thuật ứng dụng của 155 tác giả là hội viên Hội Mỹ thuật Việt Nam, hội viên Hội Văn học Nghệ thuật 6 tỉnh khu vực (Thừa Thiên Huế, Quảng Trị, Quảng Bình, Hà Tĩnh, Nghệ An, Thanh Hóa) với nhiều đề tài phong phú, đa dạng, thể hiện nhiều dấu ấn độc đáo của các nghệ sĩ tham gia triển lãm.

Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV – Bắc miền Trung lần thứ 27 – năm 2022 mở cửa trưng bày từ ngày 25/7 đến ngày 30/7 tại Trung tâm Văn hóa – Điện ảnh tỉnh Quảng Trị.

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 1

Quảng Trị ngày mới, Sơn dầu - Nguyễn Thanh Thái

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 2

Ký ức Thành Cổ, Sơn mài - Trịnh Thị Thương

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 3

Hội bài chòi, Sơn dầu - Đỗ Quốc Thắng

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 4

Tình quân dân trên đảo Cồn Cỏ, Sơn mài - Trịnh Hoàng Tân 

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 5

Âm vang Trường Sơn, Chất liệu tổng hợp - Hồ Thanh Thọ

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 6

Cứu nạn, Sơn dầu - Trịnh Hoàng Tân

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 7

Sắc màu cao nguyên, Acrylic - Phạm Văn Cường

Một số tác phẩm trưng bày tại Triển lãm Mỹ thuật khu vực IV - Bắc miền Trung năm 2022 tại tỉnh Quảng Trị - 8

Đất hồi sinh, Sơn mài - Trương Đình Dung

Tin liên quan

Tin mới nhất

“Khúc lãng du cụ Mén” - khi sự sống không chịu bị “biên tập”

“Khúc lãng du cụ Mén” - khi sự sống không chịu bị “biên tập”

Có những cuốn sách khiến ta phải đọc lại, vì lần đầu đọc xong cứ đầy lên trong ta cảm giác hoài nghi về phẩm tính văn chương của nó. “Khúc lãng du cụ Mén” của Phạm Hồng Điệp (NXB Hội Nhà văn, 2026) là một trường hợp như vậy. Thoạt đọc, ta dễ ngỡ đây chỉ là những bài thơ rời về đời sống nông thôn với khoai, ruộng, riu tép, bữa cơm quê…, với những chi tiết tản mạn, vụn